Cái gương trong thang máy

Trong một tiết mục văn nghệ tổng hợp của đài truyền hình, người dẫn chương trình đưa ra một câu hỏi như thế này cho khán giả:

“Trong thang máy ở các khách sạn và nhà hàng lớn đều có một tấm gương lớn, tấm gương này dùng để làm gì ?”

Mọi người nhao lên giành trả lời:

“Dùng để tiện cho mọi ngời sửa lại tư thế, dáng vẻ của mình”.

“Dùng để xem phía sau có người xấu tiến tới hay không “.

“Dùng để mở rộng không gian thị giác, tăng độ không gian”.

Khi mãi vẫn không có người trả lời đúng, người dẫn chương trình đành nói ra một đạo lý rất đơn giản:

“Nhờ có tấm gương, nếu người tàn tật nào lăn bánh xe vào thang máy, anh ta không cần phí sức xoay mình vẫn có thể nhìn thấy đèn chỉ số tầng trong gương”.

Khán giả giật mình: “Sao chúng ta không nghĩ tới điểm này ?”.


Nguồn sưu tầm

Ketoanstartup.com

BÀI HỌC TỪ CUỘC SỐNG

Người yêu thương người khác, người khác luôn yêu thương anh ta

Khi chúng ta suy nghĩ một vấn đề nào đó, thường chúng ta sẽ thấy biển rộng trời cao. Tuy nhiên điều không may lại là dù cách suy nghĩ rộng thế nào, chúng ta vẫn luôn xuất phát từ góc độ của mình

Một người già bị mù hai mắt nhưng khi đi đường vào ban đêm luôn cầm theo đèn lồng. Người đi đường không hiểu, hỏi ông, mắt ông không thấy, làm vậy không dư à ? Ông lão nghiêm mặt nói: “Tôi cầm đèn lồng là để soi sáng cho người khác, như vậy người khác mới không đụng phải tôi”.

Đúng vậy, soi sáng người khác cũng là soi sáng mình, vì người khác thực ra cũng có thể là vì mình, rất nhiều việc trong cuộc sống chính là như vậy. Xã hội là một chỉnh thể hữu cơ, giữa con người với con người, tồn tại dựa vào nhau, lợi ích liên quan đến nhau, tổn hại lợi ích của người khác thì lợi ích của mình cũng khó mà giữ được. Lòng người là một tấm gương, có thể soi sáng người khác cũng có thể soi sáng chính mình. Chỉ có học cách nghĩ vì người khác, khi mình có khó khăn mới được người khác giúp đỡ.