IFRS 3 – Hợp nhất kinh doanh


TÓM TẮT NỘI DUNG IFRS 3
TỔNG QUAN

IFRS 3 Hợp nhất kinh doanh mô tả hạch toán kế toán khi bên mua có được quyền kiểm soát một hoạt động kinh doanh (ví dụ: mua lại hoặc sáp nhập). Các hợp nhất kinh doanh này sử dụng ‘phương thức mua lại’, yêu cầu tài sản mua lại và các khoản nợ giả định được đo lường theo giá trị hợp lý tại ngày mua lại.

MỤC TIÊU

IFRS 3 (2008) tìm cách nâng cao mức độ phù hợp, độ tin cậy và khả năng so sánh của thông tin được cung cấp về các hợp nhất kinh doanh (ví dụ: mua lại và sáp nhập) và tác động của chúng. Nó đặt ra các nguyên tắc về ghi nhận và đo lường tài sản và nợ phải trả đã mua, xác định lợi thế thương mại và công bố thông tin cần thiết.

ĐỊNH NGHĨA
  • Hợp nhất kinh doanh (business combination)

Một giao dịch hoặc sự kiện khác trong đó bên mua có được quyền kiểm soát một hoặc nhiều hoạt động kinh doanh. Các giao dịch đôi khi được gọi là ‘sáp nhập thực sự’ hoặc ‘hợp nhất doanh nghiệp” cũng là các hợp nhất kinh doanh vì thuật ngữ đó được sử dụng trong [IFRS 3]

  • Kinh doanh (business)

Một sự kết hợp giữa các hoạt động và tài sản có khả năng được tiến hành và quản lý cho mục đích cung cấp hàng hóa hoặc dịch vụ cho khách hàng, tạo thu nhập đầu tư (như cổ tức hoặc lãi) hoặc tạo thu nhập khác từ các hoạt động thông thường

  • Ngày mua (acquisition date)

Ngày mà bên mua có được quyền kiểm soát bên bị mua

  • Bên mua (acquirer)

Đơn vị mà có được quyền kiểm soát bên bị mua

  • Bên bị mua (acquiree)

Một hoặc nhiều đơn vị kinh doanh mà bên mua có được quyền kiểm soát trong giao dịch hợp nhất kinh doanh

PHẠM VI

IFRS 3 phải được áp dụng khi hạch toán kế toán các hợp nhất kinh doanh, nhưng không áp dụng cho:

  • Sự hình thành một liên doanh [IFRS 3.2 (a)]
  • Việc mua lại một tài sản hoặc nhóm tài sản không phải là một hoạt động kinh doanh, mặc dù hướng dẫn chung cho thấy các giao dịch đó nên được xem xét [IFRS 3.2 (b)]
  • Kết hợp các đơn vị hoặc các hoạt động kinh doanh dưới sự kiểm soát chung[IFRS 3.2 (c)]
  • Mua lại bởi một đơn vị đầu tư của một công ty con mà được yêu cầu đo lường theo giá trị hợp lý thông qua lãi hoặc lỗ theo IFRS 10 Báo cáo tài chính hợp nhất. [IFRS 3.2A]
CÁCH XÁC ĐỊNH

Cách xác định một giao dịch là một hợp nhất kinh doanh

IFRS 3 mang đến hướng dẫn bổ sung về việc xác định liệu một giao dịch có đáp ứng định nghĩa về hợp nhất kinh doanh hay không và do đó được hạch toán theo các yêu cầu của nó. Hướng dẫn này bao gồm:

Các hợp nhất kinh doanh có thể xảy ra theo nhiều cách khác nhau, chẳng hạn như bằng cách chuyển tiền mặt, gánh các khoản nợ phải trả, phát hành các công cụ vốn chủ sở hữu (hoặc bất kỳ sự kết hợp nào) hoặc không xem xét tất cả (ví dụ: chỉ bằng hợp đồng đơn lẻ) [IFRS 3.B5]

Các hợp nhất kinh doanh có thể được cấu trúc theo nhiều cách khác nhau để đáp ứng các mục tiêu pháp lý, thuế hoặc các mục tiêu khác, bao gồm đơn vị này trở thành công ty con của đơn vị kia, chuyển giao tài sản ròng từ đơn vị này sang đơn vị kia hoặc sang một đơn vị mới [IFRS 3.B6]

Hợp nhất kinh doanh phải liên quan đến việc mua một hoạt động kinh doanh, thường có ba yếu tố: [IFRS 3.B7]

  • Đầu vào – một nguồn lực kinh tế (ví dụ: tài sản dài hạn, tài sản trí tuệ) tạo đầu ra khi một hoặc nhiều quy trình được áp dụng cho nó
  • Quá trình – một hệ thống, tiêu chuẩn, giao thức, quy ước hoặc quy tắc mà khi áp dụng cho đầu vào hoặc nhiều đầu vào, sẽ tạo ra đầu ra (ví dụ: quản lý chiến lược, quy trình vận hành, quản lý nguồn lực)
  • Đầu ra – kết quả của các đầu vào và quá trình được áp dụng cho các đầu vào đó.
PHƯƠNG PHÁP KẾ TOÁN
Phương pháp mua lại

Phương pháp mua lại (được gọi là ‘phương pháp mua hàng’ trong phiên bản IFRS 3 năm 2004) được sử dụng cho tất cả các hợp nhất kinh doanh. [IFRS 3,4]

Các bước trong việc áp dụng phương pháp mua lại: [IFRS 3.5]

  1. Xác định ‘bên mua’
  2. Xác định ‘ngày mua’
  3. Ghi nhận và đo lường các tài sản có thể nhận dạng được, các khoản nợ phải trả và bất kỳ lợi ích không kiểm soát nào (NCI, trước đây gọi là lợi ích thiểu số) của bên bị mua.
  4. Ghi nhận và đo lường lợi thế thương mại hoặc lãi từ việc mua với giá tốt.

Xác định bên mua

Hướng dẫn trong IFRS 10 Báo cáo tài chính hợp nhất được sử dụng để xác định bên mua trong một hợp nhất kinh doanh, tức là bên mua có được ‘quyền kiểm soát’ bên bị mua. [IFRS 3.7]

Nếu hướng dẫn trong IFRS 10 không chỉ rõ các đơn vị nào là bên mua, thì IFRS 3 cung cấp hướng dẫn bổ sung được xem xét:

  • Bên mua thường là đơn vị chuyển tiền mặt hoặc tài sản khác mà ở đó hợp nhất kinh doanh được thực hiện theo cách này [IFRS 3.B14]
  • Bên mua thường, nhưng không phải lúc nào cũng vậy, là đơn vị cung cấp các lợi ích vốn chủ sở hữu mà ở đó giao dịch được thực hiện theo cách này, tuy nhiên đơn vị cũng xem xét các sự kiện và tình huống thích hợp khác bao gồm: [IFRS 3.B15]
    • quyền biểu quyết trong đơn vị bị hợp nhất sau khi hợp nhất kinh doanh
    • Sự hiện diện của bất kỳ lợi ích thiểu số lớn nào nếu không có chủ sở hữu hoặc nhóm chủ sở hữu khác có lợi ích biểu quyết đáng kể
    • Thành phần trong ban quản trị và quản lý cấp cao của đơn vị bị hợp nhất
    • Các điều khoản mà các lợi ích vốn chủ sở hữu được trao đổi
    • Bên mua thường là đơn vị có quy mô lớn nhất (tài sản, doanh thu hoặc lợi nhuận) [IFRS 3.B16]
    • Đối với các hợp nhất kinh doanh liên quan đến nhiều đơn vị, việc xem xét được đưa ra cho đơn vị bắt đầu hợp nhất và quy mô tương quan của các đơn vị hợp nhất [IFRS 3.B17]

Ngày mua

Bên mua xem xét tất cả các sự kiện và hoàn cảnh thích hợp khi xác định ngày mua, tức là ngày mà nó có được quyền kiểm soát bên bị mua. Ngày mua có thể là một ngày sớm hơn hoặc muộn hơn ngày kết thúc kỳ báo cáo. [IFRS 3,8-9]

Tài sản và nợ phải trả của bên bị mua

IFRS 3 thiết lập các nguyên tắc sau liên quan đến việc ghi nhận và đo lường các khoản mục phát sinh trong một hợp nhất kinh doanh:

  • Nguyên tắc ghi nhận. Các tài sản có thể nhận dạng được, các khoản nợ phải trả và các lợi ích không kiểm soát của bên bị mua, được ghi nhận riêng trong lợi thế thương mại [IFRS 3.10]
  • Nguyên tắc đo lường. Tất cả các tài sản và nợ phải trả trong hợp nhất kinh doanh được đo lường theo giá trị hợp lý tại ngày mua lại. [IFRS 3.18]
Các ngoại trừ đối với các nguyên tắc ghi nhận và đo lường
  • Nợ phải trả tiềm tàng– các yêu cầu của IAS 37 Dự phòng, nợ phải trả tiềm tàng và tài sản tiềm tàng không áp dụng cho việc ghi nhận các khoản nợ tiềm tàng phát sinh trong một hợp nhất kinh doanh [IFRS 3.22-23]
  • Thuế thu nhập – việc ghi nhận và đo lường thuế thu nhập tuân theo IAS 12 Thuế thu nhập [IFRS 3.24-25]
  • Lợi ích người lao động – tài sản và nợ phải trả phát sinh từ các thỏa thuận quyền lợi người lao động của bên bị mua được ghi nhận và đo lường theo IAS 19 Quyền lợi người lao động (2011) [IFRS 2.26]
  • Tài sản bồi thường – bên mua ghi nhận tài sản bồi thường cùng thời gian và cùng cơ sở giống như khoản mục được bồi thường [IFRS 3.27-28]
  • Quyền được mua lại – đo lường các quyền được mua lại bằng cách tham chiếu đến điều khoản hợp đồng còn lại mà không gia hạn [IFRS 3.29]
  • Giao dịch thanh toán dựa trên cổ phần – những giao dịch này được đo lường bằng cách tham chiếu đến phương thức trong IFRS 2 Thanh toán dựa trên cổ phần
  • Tài sản nắm giữ để bán – IFRS 5 Tài sản dài hạn nắm giữ để bán và các hoạt động gián đoạn được áp dụng để đo lường các tài sản dài hạn đã mua và các nhóm tài sản chuyển nhượng được phân loại là nắm giữ để bán tại ngày mua lại

Khi áp dụng các nguyên tắc, bên mua phân loại và chỉ định các tài sản đã mua và nợ phải trả dựa trên các điều khoản hợp đồng, điều kiện kinh tế, chính sách điều hành hoạt động và chính sách kế toán và các điều kiện thích hợp khác hiện có tại ngày mua.

Ví dụ, điều này có thể bao gồm việc xác định các công cụ tài chính phái sinh là công cụ phòng ngừa rủi ro hoặc tách các công cụ phái sinh ra khỏi hợp đồng chính. [IFRS 3.15] Tuy nhiên, các trường hợp ngoại lệ được dùng để phân loại cho thuê (giữa cho thuê hoạt động và tài chính) và phân loại các hợp đồng là các hợp đồng bảo hiểm, ở đó chúng được phân loại trên cơ sở các điều kiện khi bắt đầu hợp đồng. [IFRS 3.17]

Tài sản vô hình đã mua được phải được ghi nhận và đo lường theo giá trị hợp lý theo các nguyên tắc nếu nó có thể tách rời hoặc phát sinh từ các quyền hợp đồng khác, bất kể bên bị mua đã ghi nhận tài sản trước khi hợp nhất kinh doanh xảy ra. Điều này là do luôn có đủ thông tin để đo lường giá trị hợp lý của các tài sản này một cách đáng tin cậy. [IAS 38.33-37] Không có ngoại lệ ‘đo lường đáng tin cậy’ đối với các tài sản đó, như được trình bày trong IFRS 3 (2004).

Lợi thế thương lại

Lợi thế thương mại được đo bằng chênh lệch giữa:

  • Tổng cộng của (i) giá trị mua (nói chung là theo giá trị hợp lý), (ii) giá trị của bất kỳ lợi ích không kiểm soát nào (NCI, xem bên dưới) và (iii) kết quả đạt được trong hợp nhất kinh doanh trong các giai đoạn (xem bên dưới), giá trị hợp lý tại ngày mua lại của lợi ích vốn chủ sở hữu trước đây của bên mua trong bên bị mua, và
  • Giá trị ròng tại ngày mua lại giữa các tài sản và các khoản nợ phải trả (được đo lường theo IFRS 3). [IFRS 3.32]

Điều này có thể được viết dưới dạng phương trình đơn giản như sau:


Lợi thế thương mại = Giá mua + Giá trị lợi ích không kiểm soát + Giá trị hợp lý của các lợi ích cổ đông trước đó –  Tài sản ròng đã ghi nhận


Nếu chênh lệch ở trên là âm, thì lợi nhuận thu được là một khoản mua với giá tốt trong báo cáo lãi hoặc lỗ, có thể phát sinh trong các trường hợp như người bán bị ép buộc hành động dưới sự bắt buộc. [IFRS 3.34-35] Tuy nhiên, trước khi bất kỳ khoản lãi mua với giá tốt nào được ghi nhận vào báo cáo lãi hoặc lỗ, bên mua phải thực hiện đánh giá để đảm bảo xác định tài sản và nợ phải trả là đầy đủ và các đo lường phản ánh thích hợp tất cả các thông tin có sẵn. [IFRS 3.36]

Lựa chọn đo lường lợi ích không kiểm soát (NCI)

IFRS 3 cho phép lựa chọn chính sách kế toán, có sẵn trên cơ sở giao dịch theo cơ sở giao dịch, để đo lường lợi ích không kiểm soát (NCI): [IFRS 3.19]

  • giá trị hợp lý (đôi khi được gọi là phương pháp lợi thế thương mại đầy đủ), hoặc
  • tỷ lệ tài sản ròng tương ứng của NCI trong bên bị mua.

Sự lựa chọn trong chính sách kế toán chỉ áp dụng cho quyền lợi sở hữu hiện tại trong bên bị mua mà người được ủy quyền cho một phần tương ứng tài sản ròng của đơn vị trong trường hợp thanh lý (ví dụ: bên ngoài nắm giữ cổ phần phổ thông của bên bị mua). Các thành phần khác của lợi ích không kiểm soát phải được đo lường theo giá trị hợp lý tại ngày mua hoặc theo các IFRS hiện hành khác (ví dụ: các giao dịch thanh toán dựa trên cổ phần được hạch toán theo IFRS 2 Thanh toán dựa trên cổ phần). [IFRS 3.19]

GIAO DỊCH LIÊN QUAN VÀ KẾ TOÁN SAU HỢP NHẤT
Nguyên tắc chung
  • Các giao dịch không phải là một phần của trao đổi giữa bên mua và bên bị mua (hoặc chủ sở hữu sáng lập) trong hợp nhất kinh doanh được xác định và hạch toán tách biệt với hợp nhất kinh doanh
  • Việc ghi nhận và đo lường tài sản và nợ phải trả phát sinh trong hợp nhất kinh doanh sau khi kế toán ban đầu cho hợp nhất kinh doanh được xử lý theo các chuẩn mực liên quan khác, ví dụ: hàng tồn kho sau đó được hạch toán theo IAS 2 Hàng tồn kho. [IFRS 3.54]

Khi xác định liệu một khoản mục cụ thể là một phần của trao đổi đối với bên bị mua hay nó tách biệt với hợp nhất kinh doanh, thì bên mua xem xét lý do của giao dịch, người đã khởi đầu giao dịch và thời gian giao dịch. [IFRS 3.B50]

Khoản thanh toán tiềm tàng

Khoản thanh toán tiềm tàng phải được đo lường theo giá trị hợp lý tại thời điểm hợp nhất kinh doanh và được tính đến khi xác định lợi thế thương mại. Nếu khoản thanh toán tiềm tàng thay đổi như là kết quả của sự kiện sau mua lại (chẳng hạn như đạt được mục tiêu thu nhập), việc tính toán thay đổi trong khoản thanh toán tiềm tàng tùy thuộc vào khoản thanh toán tiềm tàng tăng thêm được phân loại là công cụ vốn hay tài sản hoặc nợ phải trả: [ IFRS 3.58]

  • Nếu khoản thanh toán tiềm tàng tăng thêm được phân loại là một công cụ vốn chủ sở hữu, thì giá trị ban đầu không được đo lường lại.
  • Nếu khoản thanh toán tiềm tàng tăng thêm được phân loại là tài sản hoặc nợ phải trả là một công cụ tài chính, thì khoản thanh toán tiềm tàng được đo lường theo giá trị hợp lý và lãi và lỗ được ghi nhận trong báo cáo lãi hoặc lỗ hoặc trong báo cáo thu nhập toàn diện khác theo IFRS 9 Công cụ tài chính hoặc IAS 39 Công cụ tài chính: Ghi nhận và Đo lường
  • Nếu khoản thanh toán tiềm tàng tăng thêm không nằm trong phạm vi của IFRS 9 (hoặc IAS 39), thì nó được tính theo các chuẩn mực IAS 37 Dự phòng, các khoản nợ tiềm tàng và Tài sản dự phòng hoặc các IFRS khác nếu phù hợp.

Trong trường hợp thay đổi giá trị hợp lý của khoản thanh toán tiềm tàng là kết quả của thông tin bổ sung về các sự kiện và hoàn cảnh tồn tại vào ngày mua lại, những thay đổi này được tính là điều chỉnh thời gian đo lường nếu chúng phát sinh trong khoảng thời đo lường (xem ở trên). [IFRS 3.58]

Chi phí mua

Chi phí phát hành nợ hoặc các công cụ vốn chủ sở hữu được hạch toán theo IAS 32 Công cụ tài chính: Trình bày và IAS 39 Công cụ tài chính: Ghi nhận và Đo lường / IFRS 9 Công cụ tài chính.

Tất cả các chi phí khác liên quan đến việc mua phải được ghi nhận, bao gồm cả các khoản bồi hoàn cho bên bị mua để chịu một số chi phí mua lại. Ví dụ về các chi phí sẽ được ghi nhận bao gồm phí của người tìm kiếm; tư vấn, pháp lý, kế toán, định giá và các khoản phí chuyên môn hoặc tư vấn khác; và chi phí hành chính chung, bao gồm các chi phí duy trì bộ phận mua lại nội bộ. [IFRS 3.53]

Mối quan hệ có trước và quyền được mua lại

Nếu bên mua và bên bị mua là các bên tham gia vào mối quan hệ đã có từ trước (ví dụ, bên mua đã cấp cho bên nhận thâu tóm quyền sử dụng tài sản sở hữu trí tuệ của mình), thì điều này phải được tách riêng với hợp nhất kinh doanh. Trong hầu hết các trường hợp, điều này sẽ dẫn đến việc ghi nhận lãi hoặc lỗ đối với giá trị mua cho nhà cung cấp, điều này thể hiện một cách hiệu quả mối quan hệ trước đó. Lãi hoặc lỗ được đo lường như sau:

  • Cho các mối quan hệ ngoài hợp đồng đã có từ trước (ví dụ: một vụ kiện): bằng cách tham khảo giá trị hợp lý
  • Cho các mối quan hệ hợp đồng đã có từ trước: ở mức thấp hơn (a) vị thế hợp đồng thuận lợi / không thuận lợi và (b) bất kỳ điều khoản giải quyết đã nêu nào trong hợp đồng có sẵn cho đối tác mà hợp đồng không thuận lợi. [IFRS 3.B51-53]

Tuy nhiên, trong trường hợp giao dịch thể hiện một cách hiệu quả quyền được mua lại, một tài sản vô hình được ghi nhận và đo lường dựa trên thời hạn hợp đồng còn lại của hợp đồng liên quan, loại trừ bất kỳ gia hạn nào. Tài sản sau đó được khấu hao theo thời hạn hợp đồng còn lại, không bao gồm bất kỳ gia hạn nào. [IFRS 3.55]

Nợ phải trả tiềm tàng

Cho đến khi nợ tiềm tàng được giải quyết, hủy bỏ hoặc hết hạn, một khoản nợ tiềm tàng được ghi nhận trong kế toán ban đầu cho hợp nhất kinh doanh được đo lường ở mức cao hơn giữa nợ phải trả được ghi nhận theo IAS 37 Dự phòng, nợ phải trả tiềm tàng và tài sản dự phòng, và giá trị đã trừ khấu hao lũy kế theo IAS 18 Doanh thu. [IFRS 3.56]

Nợ phải trả tiềm tàng cho người lao động và cổ đông

Là một phần của hợp nhất kinh doanh, bên mua có thể tham gia vào các thỏa thuận với các cổ đông hoặc nhân viên bên bán.

Để xác định liệu các thỏa thuận đó là một phần của hợp nhất kinh doanh hay được tính riêng, bên mua xem xét một số yếu tố, bao gồm việc có hay không dàn xếp tiếp tục sử dụng lao động (và nếu vậy, thời hạn của nó), mức độ hoặc thù lao so với các nhân viên khác, các khoản thanh toán cho nhân viên là cổ đông được gia tăng so với các cổ đông không phải là nhân viên, số lượng cổ phần sở hữu, các liên kết trong định giá của bên bị mua, cách tính toán giá mua bán và các thỏa thuận và vấn đề khác. [IFRS 3.B55]

Khi các thỏa thuận thanh toán dựa trên cổ phần của bên bị mua tồn tại và được thay thế, giá trị của chúng phải được phân bổ giữa trước kết hợp và sau kết hợp và được tính toán tương ứng. [IFRS 3.B56-B62B]

Tài sản bồi thường

Các tài sản bồi thường được ghi nhận tại ngày mua lại (ngoại trừ các nguyên tắc đo lường và ghi nhận chung đã nêu ở trên) sau đó được đo lường trên cùng một cơ sở của nợ phải trả hoặc tài sản bồi thường, chịu các tác động hợp đồng và khả năng thu thập. Tài sản bồi thường chỉ được tái ghi nhận khi nó bị thu lại, bán hoặc khi mất quyền. [IFRS 3.57]

CÔNG BỐ THÔNG TIN

Bên mua được yêu cầu công bố thông tin cho người sử dụng báo cáo tài chính đánh giá bản chất và hiệu quả tài chính của hợp nhất kinh doanh xảy ra trong kỳ báo cáo hiện tại hoặc sau khi kết thúc kỳ báo cáo nhưng trước khi báo cáo tài chính được chính thức phát hành. [IFRS 3.59]

Các công bố cần thiết để đáp ứng mục tiêu đã nói ở trên: [IFRS 3.B64-B66]

  • Tên và mô tả về bên bị mua
  • Ngày mua lại
  • Tỷ lệ quyền biểu quyết liên quan đến lợi ích mua lại
  • những lý do chính cho hợp nhất kinh doanh và mô tả về cách thức bên mua có được quyền kiểm soát bên bị mua
  • Mô tả các yếu tố tạo nên lợi thế thương mại được ghi nhận
  • mô tả định tính về các yếu tố tạo nên lợi thế thương mại được ghi nhận, chẳng hạn như sức mạnh kỳ vọng ​​từ các hoạt động kết hợp, tài sản vô hình không đủ điều kiện để được ghi nhận riêng biệt
  • giá trị hợp lý ngày mua lại của tổng giá trị mua bán và giá trị hợp lý ngày mua lại của từng giá trị mua bán
  • Chi tiết về các thỏa thuận tiềm tàng và tài sản bồi thường
  • Chi tiết các khoản phải thu
  • Giá trị được ghi nhận kể từ ngày mua lại đối với từng loại tài sản chính được mua và nợ phải trả
  • Chi tiết về nợ tiềm tàng được ghi nhận
  • Tổng giá trị lợi thế thường mại kỳ vọng ​​sẽ được khấu trừ cho các mục đích thuế
  • Chi tiết về bất kỳ giao dịch nào được ghi nhận tách biệt với việc mua lại tài sản và giả định nợ phải trả trong hợp nhất kinh doanh
  • Thông tin về mua với giá tốt
  • Thông tin về việc đo lường lợi ích không kiểm soát
  • Chi tiết về hợp nhất kinh doanh đạt được trong các giai đoạn
  • Thông tin về doanh thu và lãi hoặc lỗ của bên bị mua
  • Thông tin về hợp nhất kinh doanh mà có ngày mua sau khi kết thúc kỳ báo cáo nhưng trước khi báo cáo tài chính được chính thức phát hành

Công bố thông tin về các điều chỉnh của hợp nhất kinh doanh trong quá khứ

Bên mua được yêu cầu công bố thông tin cho người sử dụng báo cáo tài chính để đánh giá hiệu quả tài chính của các điều chỉnh được ghi nhận trong kỳ báo cáo hiện tại liên quan đến hợp nhất kinh doanh xảy ra trong kỳ hoặc kỳ báo cáo trước đó. [IFRS 3,61]

Các công bố cần thiết để đáp ứng mục tiêu đã nói ở trên: [IFRS 3.B67]

  • Chi tiết khi kế toán ban đầu cho hợp nhất kinh doanh là không đầy đủ cho các tài sản cụ thể, nợ phải trả, lợi ích không kiểm soát hoặc các khoản mục mua bán (và giá trị được ghi nhận trong báo cáo tài chính cho hợp nhất kinh doanh do đó chỉ được xác định tạm thời)
  • Thông tin theo dõi về việc xem xét dự phòng
  • Thông tin theo dõi về các khoản nợ tiềm tàng được ghi nhận trong hợp nhất kinh doanh
  • Đối chiếu giá trị sổ sách của lợi thế thương mại tại đầu kỳ và cuối kỳ báo cáo, với các chi tiết khác nhau được trình bày riêng
  • Giá trị và giải thích về bất kỳ khoản lãi hay lỗ nào được ghi nhận trong kỳ báo cáo hiện tại, mà cả hai:
    • Liên quan đến các tài sản có thể nhận dạng được hoặc các khoản nợ trong hợp nhất kinh doanh đã được thực hiện trong kỳ báo cáo hiện tại hoặc trước đó và
    • Có quy mô, tính chất hoặc tỷ lệ mà việc công bố thông tin là phù hợp để hiểu báo cáo tài chính của đơn vị kết hợp.
CÁC VẤN ĐỀ KHÁC

Ngoài ra, IFRS 3 cung cấp hướng dẫn về một số khía cạnh cụ thể của hợp nhất kinh doanh bao gồm:

  • Hợp nhất kinh doanh đạt được mà không cần chuyển giá trị thanh toán
  • Mua đảo ngược [IFRS 3.B19]
  • Xác định tài sản vô hình [IFRS 3.B31-34]

Ketoanstartup.com


XEM THÊM CÁC CHUẨN MỰC KHÁC